Vinamilk

Nhật ký chống dịch: Những trải nghiệm quý chưa từng có

(SHTT) - Từ Nhật Bản xa xôi, chị Lan Hương cùng gia đình đã có thể an toàn trở về đất nước và được Chính phủ quan tâm, bảo vệ giữa tâm dịch. Chị vẫn nhớ như in khoảng thời gian đó và cảm thấy biết ơn bởi những “đặc ân” được nhà nước trao tặng.

Đại dịch Covid-19 đang hoành hành khắp toàn cầu. Cả thế giới, trong đó có Việt Nam đang căng mình chống dịch, cứu người. Trong cuộc chiến này, không có ai bị bỏ lại, đất nước Việt Nam luôn luôn mở rộng cửa chào đón đồng bào của mình đang sống và làm việc ở nước ngoài trở về quê nhà để tránh dịch bệnh. 

Và chị Lan Hương (34 tuổi) cùng gia đình cũng đã may mắn nhận được những sự quan tâm của đất nước. Nhật ký cách ly của chị đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng và truyền tải thông điệp tích cực trong mùa dịch.

nk

 Chị Lan Hương bồi hồi nhớ lại

Trở về an toàn trong vòng tay của Tổ quốc

Được biết chị Lan Hương cùng gia đình sang Nhật từ tháng 8/2019 do chồng chị được công ty cử sang Nhật công tác 3 năm.

Chị Hương vẫn nhớ thời điểm dịch bùng nổ và cuộc sống nơi xứ người: “Thời điểm tháng 2/2020  khi dịch bắt đầu phát triển mạnh ở Trung Quốc nhưng tốc độ lây lan sang các nước khác vẫn đang được hạn chế, cuộc sống ở Nhật có một chút xáo trộn nhưng chưa rõ nét. Mọi người vẫn đi học, đi làm bình thường, các ga tàu, điểm du lịch vẫn đông đúc, chỉ có khẩu trang và nước sát khuẩn tay là khan hiếm.

Đến tháng 3, số ca nhiễm ở Nhật tăng lên đáng kể. Đến ngày 21/3, do các đường bay giữa Việt Nam và Nhật Bản sẽ dừng, cộng thêm việc số ca nhiễm tại Nhật tăng rất nhanh, nên công ty chồng mình đã quyết định sẽ đưa nhân viên về để đảm bảo an toàn cho nhân viên và gia đình.

Như vậy, Corona đã làm mình mất... ”nhà”! Thay đổi mọi dự định! “Nhà” tuy không phải của mình, nhưng chúng mình đã có một khoảng thời gian gắn bó êm đềm, hạnh phúc!

Rồi Corona đến, gây nên tai hoạ! Mình phải tạm biệt bạn “nhà” thân yêu, may vẫn kịp đeo khẩu trang ra tạm biệt mấy cây hoa anh đào nở tuyệt đẹp ở công viên gần nhà, tạm biệt nước Nhật, không biết bao giờ được gặp lại!”.

Khi trở về khu cách ly, chị hiểu được tấm lòng của những người hùng thầm lặng đang hỗ trợ đồng bào ở đó.

“Đón chúng mình ở sân bay là các anh chị kiểm dịch, các chiến sỹ lái xe, xe quân đội, xe tải chở đồ, xe buýt chở người. Dù đồ đoàn của khách từ Nhật, Mỹ về nặng ịch, lại đã là đêm, nhưng các anh vẫn không kêu ca câu nào, ân cần hỗ trợ”, chị Hương cảm động khi Tổ quốc dang tay chào đón đồng bào xa xứ.

Nhật kí cách ly...! Những trải nghiệm quý chưa từng có!

nk 1

 

Đặc biệt, bài viết “Nhật kí cách ly...! Những trải nghiệm quý chưa từng có!” đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cư dân mạng cũng như truyền tải những thông điệp tốt đẹp:

“Ngày 1: Khung cảnh bên ngoài khu cách ly vô cùng thơ mộng, có ao cá, có vườn cây...

Bên trong thì chẳng yên tĩnh như cảnh tí nào, cán bộ gọi loa đủ cho mấy tầng nhà nghe được: “Bạn X ở phòng Y xuống lấy đồ người nhà gửi”, “bác phòng Z bị tiểu đường, bác sĩ Linh kiểm tra...”, “Em ơi không đứng gần nhau như thế!”, “Em ơi, đeo khẩu trang vào!”.

“Các bác thông cảm, vì tự dưng cả bao nhiêu con người đổ về nên đường ống nước lúc được lúc không, chúng tôi sẽ khắc phục ngay!”... vẫn luôn là giọng nói nhẹ nhàng, dễ chịu!

Tất cả mọi người được kiểm tra y tế, lấy dịch mũi họng xét nghiệm.

Các anh ấy trong bộ đồ bảo hộ nóng nực, mờ hết cả kính, làm tất cả mọi việc để đảm bảo cho mọi người an toàn và thoải mái nhất có thể.

Ngày 2: Mình đã khóc...! Vì thương các chú bộ đội quá!

nk 2

 

Đúng giờ cơm chiều thì trời mưa! Bình thường các anh các chú bê các thùng xốp đựng cơm nặng ịch lên từng phòng, nhưng hôm nay mưa, các chú ướt hết, tay ôm cơm nên không cầm ô được! Các chú gọi đại diện mỗi phòng xuống lấy cơm ở cầu thang, người ướt mà miệng vẫn xin lỗi “em thông cảm nhé, nhà phân phối không cho bê thùng xốp xuống xe, nên các anh không mang cơm lên tận phòng được...!”.

Ngày 3: Một ngày rất bình yên, mẹ mình gửi cho bộ cầu lông vào, chạy bộ vài vòng ở sân sau, cơm 3 bữa ngon lành, có cháo dành riêng cho em bé, có đồ chay cho ai có nhu cầu, tối nghe karaoke (cán bộ và công dân cùng hát)!

Cán bộ trên tầng, công dân dưới sân, ở giữa là cái loa thùng! Các anh ấy đã giúp cho thời gian cách ly của chúng mình trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Ngày…: Hôm đó là sinh nhật của một bạn phòng 501, nên các anh cán bộ bật loa hát chúc mừng! “Chúc e mạnh khoẻ, thành công! Chúc bà con chúng ta đều mạnh khoẻ và sớm được về nhà!”.

nk 3

 

Mấy điều dễ thương như vậy ngày nào các anh ấy cũng làm suốt!

- Em ơi, a có sữa, em lấy thêm về cho bé này!

- Em ơi, cháu ăn cháo có ngon miệng không? Có cần ăn thêm cơm không?

- Bác gì bị tiểu đường ở phòng X ơi, có bác sỹ đến kiểm tra nhé!

- Kính thưa bà con (vâng, a ấy nói là kính thưa bà con ạ!), bà con vui lòng đeo khẩu trang, ra ban công đứng để chúng tôi phun khử khuẩn!

- Em ơi, (2 chị công an gác vòng ngoài gọi mình), chị có mấy hộp sữa chua cho bé này, chị treo ở đây nhé!...

Mình nói đùa: ”Các anh chị cứ thế này, cẩn thận bà con cách ly xong không chịu về thì chết!!!”.

Đó là tất cả những tình yêu thương của đồng bào mà chị Hương cảm nhận được khi được trở về nước.

Chị tự hào khi chia sẻ: “Nhà mình biết ơn Đảng và Chính phủ vô cùng. Mình hoàn toàn tin tưởng vào sự lãnh đạo tài ba, tấm lòng bao dung của những người đứng đầu đất nước, khi đã dang tay đón đồng bào trở về với gia đình. Chúc các anh chị bộ đội, bác sỹ, các lực lượng tuyến đầu chống dịch sẽ luôn vững vàng”.

nk 4

 Những hình ảnh trong khu cách ly

Và cũng như bao người dân khác, chị đã ủng hộ quỹ chống dịch Covid. Số tiền tuy nhỏ bé nhưng là tấm lòng của từng công dân, thể hiện sự ủng hộ đất nước và thể hiện niềm tự hào khi là người Việt Nam.

Hương Mi