Truyện ngắn 'Về Ngoại'!
Về Ngoại!
Hắn theo Dì út ra gò tre ông Lập ngồi khâu nón. Quê ngoại hắn có nghề làm nón, những buổi trưa hè oi ả, các cô các chị tập trung ra gò tre này vừa khâu nón vừa hóng mát.
Gò tre ông Lập cạnh cánh đồng Triều, mùa hè gió từ Triều thổi vào mát lồng lộng. Hắn và Dì út hôm nay ra muộn nhưng vẫn chọn được một chỗ ngồi khá lý tưởng.
Hắn ngồi cạnh Dì út, tay mân mê chiếc lá tre khô, nhìn những chiếc nón trắng nhấp nhô theo nhịp kim khâu như cách cò đang bay lượn ngoài cánh đồng Triều. Tiếng kim khâu xuyên qua lá nón nghe lộp bộp, tiếng lá tre xào xạc, nghe như một bản nhạc chiều quê êm ả. Gió từ Triều thổi vào hưu hưu mát làm mắt hắn díp lại, hắn ngủ lúc nào không biết. Trong giấc ngủ chập chờn hắn mơ về ngày tháng tuổi thơ bên Ngoại.
Nghỉ hè, hắn được bố cho về Ngoại, hắn thích được về Ngoại lắm! Về Ngoại hắn được Ngoại quý và chiều hắn.
Hắn nhớ vào những năm thập niên 80 thế kỉ trước, cuộc sống khi ấy ăn chưa đủ no, áo chưa đủ ấm. Cái xóm nhỏ quê Ngoại cũng không ngoại lệ bữa đói, bũa no. So ra thì nhà Ngoại khá giả hơn, nói là khá hơn nhưng cố gắng lắm cũng chỉ được ngày ăn hai bữa. Riêng hắn được ăn thêm bữa sáng.
Ký ức tuổi thơ của mỗi đứa trẻ luôn được chứa chan bởi hình ảnh dịu dàng và những yêu thương trìu mến từ 'Ngoại'
Bữa sáng của hắn ngoại chuẩn bị từ tối hôm trước. Ngoại lấy một bát cơm úp lại, ủ vào chăn. Sáng ra ngoại lấy cơm, gỡ cá xúc cho hắn ăn. Hắn thì cứ ăn hồn nhiên, hắn chẳng hiểu đói là gì cả. Có hôm hắn vừa ăn vừa hỏi Ngoại:
- Bà ơi sao mọi người không ăn sáng?
Ngoại cẩn thận gỡ từng dăm cá nhỏ, nhìn hắn tủm tỉm cười nói:
- Cháu dậy muộn ăn sau, mọi người ăn trước rồi!
Ngoại quý và chiều hắn lắm, thấy hắn thích ăn canh chua chan cơm, Ngoại bảo cậu út trèo lấy quả gáo ,để ngoại nấu canh cá chua cho hắn. Đi đâu, làm gì Ngoại cũng nhớ về hắn. Mỗi buổi đi chợ Ngoại đều chắt chiu dành tiền mua quà cho hắn khi thì cái bánh đa, khi thì chục bánh quế.
Hắn nhớ có lần về chợ Ngoại mua cho hắn chục bánh quế. Bánh mỏng, khi cho vào miệng gặp nước, bánh tan ngay, hắn chẳng kịp nuốt và không cảm nhận được vị bánh. Hắn lăn ra sân gạch bắt đền Ngoại!
Khi ấy, Ngoại hắn nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành, rồi hứa mai Ngoại sẽ bù lại cho hắn cái bánh khác, to hơn, ngon hơn mà hắn thích. Lúc ấy hắn mới nín. Nhìn khuôn mặt hắn vẫn còn phụng phịu Ngoại miệng nhai trầu, tủm tỉm cười mắng yêu hắn:
- Tông ngôn nhà anh, bà có làm ra bánh đâu mà bắt đền bà!
Tác giả (đứng hàng ngoài bên trái) và ký ức đẹp đẽ những ngày được 'về Ngoại'
Đến bây giờ, hắn vẫn ước ao được Ngoại mắng yêu như vậy! Hình như trong cách mắng của Ngoại chứa đựng biết bao yêu thương dành cho hắn. Hắn nhớ mãi nhưng buổi chiều mùa Đông, ngồi cùng ngoại gầy nồi cám lợn, Ngoại lại bỏ vào đấy khi thì củ khoai tấy, khi thì quả trứng. Cám lợn chín cũng là lúc hắn có đồ ăn.
Nhìn hắn ăn ngoại vui lắm! Hình như bao nhiêu tình yêu thương Ngoại dành hết cho hắn thì phải. Hắn cũng yêu ngoại lắm, chẳng muốn xa rời Ngoại. Bỗng một hôm, Ngoại tắm rửa sạch sẽ, gội đầu bằng hương lá bưởi, ăn mặc gọn gàng ôm lấy hắn. Ngoại căn dặn hắn bao nhiều là điều, rồi Ngoại bảo, Ngoại phải đi xa, không biết bao giờ về.
Hắn ôm chặt hai tay vào cổ Ngoại, không cho Ngoại đi. Nhưng Ngoại nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra. Ngoại đi! Hắn vừa khóc, vừa nhìn theo bóng ngoại khuất dần gọi to:
- Ngoại ơi! Ngoại đừng đi, Ngoại ở lại với con!
Bỗng hắn tỉnh dậy, hai tay dụi mắt. Nhìn ra phía đằng Đông chân trời, mây đen đang ùn ùn kéo đến, và cánh đồng Triều mênh mông nước.
Duy Khương