Nỗi buồn nhiếp ảnh: Khi ảnh đẹp Hà Nội thành tấm che hố công trường
Hà Nội đang gấp rút cải tạo hệ thống thoát nước để kịp trước mùa mưa. Đường đào lên, cống mới được thay thế, bụi bẩn và mặt đường gập ghềnh là điều người dân có thể chia sẻ, bởi ai cũng hiểu đó là việc cần làm.
Nhưng giữa những công trường ngổn ngang ấy, có một điều khiến người ta chạnh lòng. Đó là những bức ảnh đẹp về Hà Nội được dùng làm rào chắn công trình.
Việc thay thế những tấm tôn bằng các rào chắn cho các công trình đang thi công một mặt nào đó giúp gia tăng mỹ quan công trường, tuy nhiên, tính về lâu dài, khi chúng bị bụi bẩn, rách nát, các hình ảnh còn lại sẽ gây phản cảm. Ảnh: Nguyễn Kỳ Nam
Hồ Gươm, Văn Miếu, Lăng Bác… những biểu tượng linh thiêng gắn với tình cảm của người dân Thủ đô xuất hiện trên các tấm bạt nhỏ với ý tưởng có lẽ là để làm dịu đi sự nhếch nhác của công trường. Nhưng rồi chính những bức ảnh ấy lại phủ bụi, dính bùn đất, bị dây chằng ngang, mép quăn lại như một vật liệu phụ trợ vô tri gây phản cảm.
Điều đáng nói hơn, hầu hết không có tên tác giả, không nguồn gốc xuất xứ.
Ai là người đã chụp những bức ảnh này? Họ đã mất bao ngày tháng, bao công sức để săn được khoảnh khắc đẹp của Hà Nội? Và nếu một ngày vô tình đi qua, thấy tác phẩm của mình bị treo bên hố đào, phủ bùn đất công trường mà không một dòng ghi nhận, liệu họ có buồn không?
Đây không chỉ là câu chuyện bản quyền nhiếp ảnh, mà còn là cách ứng xử với sáng tạo và với chính vẻ đẹp của Hà Nội.
Việc các hình ảnh không rõ 'nguồn gốc, xuất xứ' xuất hiện tại các công trình cũng đặt ra câu hỏi lớn về quyền nhiếp ảnh. Ảnh: Nguyễn Kỳ Nam
Nếu muốn làm đẹp công trường bằng hình ảnh Thủ đô, điều đó rất đáng hoan nghênh. Nhưng ít nhất, hãy ghi tên tác giả, xin phép sử dụng và đối xử với những bức ảnh ấy bằng sự trân trọng hơn.
Bởi một thành phố văn minh không chỉ đẹp ở cảnh quan, mà còn đẹp ở cách người ta tôn trọng cái đẹp.
Nguyễn Kỳ Nam