“Hai dòng ký ức – một miền thương”: Khi ký ức trở thành nguồn lực lan tỏa yêu thương
Khi những dòng ký ức gặp nhau
Ánh đèn sân khấu của chương trình gặp mặt Hội đồng hương Đà Nẵng tại TP.HCM với chủ đề “Hai dòng ký ức – Một miền thương” đã tắt, những cái bắt tay bắt đầu cũng rời xa và mỗi người lại trở về với nhịp sống quen thuộc mỗi ngày. Thế nhưng, không khí ngày gặp gỡ vẫn chưa nguội lạnh, vẫn còn điều gì đó rất đỗi nặng sâu đọng lại. Đó là những câu chuyện chưa kịp kể hết, là những ánh mắt lưu luyến, và hơn hết là một sợi dây vô hình đang được nối dài. Sợi dây của ký ức quê hương.
Đối với những người con Đà Nẵng đang học tập và làm việc xa quê, ký ức chưa bao giờ là điều gì xa xôi hay nằm lại phía sau lưng. Nó hiện hữu trong từng nhịp thở của cuộc sống đời thường. Ký ức ấy đôi khi chỉ là hình ảnh dòng sông Thu Bồn hiền hòa chảy trong tâm tưởng, là tiếng sóng biển Mỹ Khê quen thuộc vỗ về những đêm mất ngủ, hay những ngày co ro trong mưa dầm, gió rét.
Những ký ức ấy tưởng chừng rất riêng tư, là báu vật của mỗi cá nhân, nhưng khi gặp nhau trong một không gian chung của tình đồng hương, chúng lại trở thành điểm gặp của sự đồng điệu kỳ lạ.
Hình ảnh tái hiện 2 miền đất Quảng Nam - Đà Nẵng nối liền nhau bởi "một niềm thương" qua ca khúc "Hai dòng ký ức, một miền thương" của nhạc sĩ Võ Công Anh gây xúc động cho những người tham gia.
Sự đồng điệu về nguồn cội đã hình thành nên một nền tảng kết nối tự nhiên nhưng vô cùng bền chặt. Trong những buổi gặp gỡ ấy, không khó để bắt gặp những cuộc trò chuyện rôm rả giữa những người lần đầu tiên chạm mặt. Họ dễ dàng chia sẻ và trao nhau những nụ cười ấm áp. Bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng phía sau mỗi con người đang bám trụ tại vùng đất phương Nam này là một miền ký ức chung, là những giá trị đạo đức và ý chí đã được hun đúc từ mảnh đất quê hương gian khó mà kiên trung.
Chị Nguyễn Thị Thu Thủy, một người con của vùng đất Quế Sơn, hiện đang là lao động tự do tại TP.HCM, đã rưng rưng chia sẻ khi tham dự chương trình: “Đi làm xa quê cũng gần 30 năm, nhiều khi chỉ cần nghe giọng quê là thấy nhẹ lòng. Hôm nay gặp lại bà con, không quen biết hết, nhưng thấy gần lắm. Tự nhiên có cảm giác mình không có một mình ở đây”.
Sự tiếp nối thế hệ là điều không thể thiếu để gắn kết những con người xa xứ hướng về quê hương.
Lời chia sẻ giản dị của chị Thủy chính là tiếng lòng của hàng ngàn người con xa xứ. Ký ức, khi đứng một mình, có thể chỉ là niềm hoài niệm có chút buồn thương. Nhưng khi những ký ức ấy gặp nhau, khi những tâm hồn cùng chung nguồn cội được kết nối, nó lập tức trở thành sức mạnh. Những cảm xúc mộc mạc, chân thành ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất: Ký ức, khi được đánh thức, có khả năng gắn kết con người theo cách bền bỉ và tự nhiên nhất mà không một thứ vật chất nào có thể thay thế được.
Nguồn lực lan tỏa yêu thương
Từ nền tảng của những cảm xúc thiêng liêng ấy, công tác đồng hương của người Đà Nẵng tại TP.HCM đã có những chuyển biến rõ nét, đi vào chiều sâu và ngày càng thiết thực hơn. Không còn chỉ dừng lại ở những buổi gặp mặt xã giao hay những lời thăm hỏi thông thường, các hội đồng hương đã từng bước xây dựng những hoạt động mang tính bền vững, hướng trực tiếp đến lợi ích của cộng đồng.
Nổi bật nhất là các chương trình an sinh xã hội hướng về quê nhà và chăm lo cho chính những người đồng hương đang gặp khó khăn tại nơi đất khách. Nhiều hoàn cảnh ngặt nghèo tại TP.HCM và quê nhà đã được kịp thời hỗ trợ. Những phần quà nghĩa tình, những căn nhà tình thương được trao đi không chỉ mang giá trị vật chất đơn thuần, mà còn là sự sẻ chia, là hơi ấm của những người con cùng chung một gốc rễ.
Công tác hỗ trợ thế hệ trẻ là một trong những hoạt động được Ban Chấp hành Hội động hương TP Đà Nẵng tại TP.HCM đặc biệt quan tâm.
Bên cạnh đó, tinh thần hiếu học của người dân xứ Quảng cũng được phát huy mạnh mẽ thông qua các chương trình học bổng dành cho sinh viên nghèo học giỏi. Những suất học bổng ấy không chỉ giúp các em vượt qua rào cản tài chính, mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho thế hệ trẻ trên hành trình lập thân, lập nghiệp tại đô thị lớn nhất cả nước.
Cuộc sống viễn xứ chưa bao giờ là dễ dàng. Những lo toan về cơm áo gạo tiền, những áp lực của một đô thị náo nhiệt đôi khi dễ làm người ta cảm thấy lạc lõng. Thế nhưng, nhờ có những chương trình như “Hai dòng ký ức – Một miền thương”, người Đà Nẵng tại TP.HCM hiểu rằng họ luôn có một điểm tựa tinh thần vững chãi.
Những hình ảnh về vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng được trưng bày để người xa quê có thể tìm thấy tuổi thơ của chính mình.
Ký ức quê hương không phải là một ngăn kéo cũ kỹ được cất kín, mà là một nguồn lực sống động, là động lực để mỗi người nỗ lực hơn, sống tử tế hơn. Khi dòng chảy ký ức của mỗi cá nhân, của vùng đất Quảng Nam – Đà Nẵng hòa vào dòng chảy chung của cộng đồng, của một miền thương, nó tạo nên một sức mạnh cộng hưởng, giúp người con xa quê vừa vững vàng hội nhập, vừa giữ trọn bản sắc quê hương.
Hơn cả một cuộc hội ngộ, đó là sự tiếp nối của những tấm lòng. Và cứ thế, những người con Đà Nẵng lại viết tiếp câu chuyện của mình trên đất khách. Với niềm tin mãnh liệt rằng dù đi ở đâu, chỉ cần nghe một tiếng quê, thấy một bóng dáng quê nhà, họ sẽ lại thấy mình được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục bước đi. Bởi vì, họ chưa bao giờ cô đơn trên hành trình của mình, những dòng ký ức của riêng họ giờ đây đã được hòa mình vào một miền thương Đà Nẵng.
Hùng Lê