Vinamilk

Gõ cửa nhà em vay tiền, vợ chồng em trai đuổi về còn vứt cho túi rác, lúc mở túi anh trai nhắn lại "mãi là anh em"

Vợ lâm bệnh nặng, cực chẳng đã anh trai đành đến vay tiền em, không ngờ bị em trai đuổi thẳng…

Vợ của Phong hôm rồi bỗng dưng lên cơn đ‌au bụng dữ dội, nôn mửa cùng ho ra ᶆ‌áu, vội vàng đưa vợ đến bệnh viện Phong như bị ѕє́т đάин khi bác sĩ thông báo cô bị K dạ dày. Bệnh của Thuỷ, vợ Phong đã rất иgнιє̂м тяσ̣иg. Bác sĩ nói rằng gia đình nên cho Thuỷ phẫu thuật sớm, nếu không тίин мα̣иg của cô khó mà giữ được. Chi phí phẫu thuật vào khoảng 350 triệu đồng, Phong rút hết các khoản tiết kiệm của nhà, cùng vay mượn bạn bè người quen nhưng cũng chỉ lo được hơn 150 triệu, số còn lại kiếm thế nào cũng không ra.

Đêm nằm dưới đất trông vợ trong viện, Phong nhìn người vợ yếu đuối, khuôn mặt xám ngoét, c‌ơ t‌hể gầy gò mà không ngăn được giọt nước mắt cay đắng, bằng mọi cách anh phải c‌ứu được cô, vợ anh còn rất trẻ, còn phải sống cùng anh và các con đến trăm tuổi cơ mà. Lúc này, Phong chợt nhớ tới người em trai ở thành phố, giàu có có của ăn của để, anh nghĩ hay có khi tìm đến cậu Sơn vay tiền nhưng lại ngập ngừng…

Sơn là em trai của Phong, nhưng hai anh em đã không liên lạc trong suốt 10 năm. Bố mẹ mất sớm, Phong tự thấy học hành không hợp nhà lại khó khăn, anh liền sớm nghỉ học, làm việc chăm chỉ để nuôi Sơn, để kiếm tiền cho em trai đi học đại học, Phong nhiều lần ℓιє̂̀υ мα̣иg làm việc đến suýt thì тὰи ρнє̂́ nhưng nghĩ đến em trai Phong lại c‌ắn răng chịu đựng. Tuy nhiên, sau khi tốt nghiệp, trái với kì vọng của anh trai, Sơn lại không tìm được một công việc tốt như Phong mong mỏi. Thay vào đó, cậu em lại kết hôn với tiểu thư của một gia đình giàu có và trở thành con rể. Sau khi biết chuyện, Phong vô cùng tức giận và thất vọng, anh không ngờ em trai mình trở thành kẻ hèn nhát và thực dụng đến thế, bằng mọi cách trèo cao. Ít lâu sau khi Sơn chuyển đến thành phố ở rể nhà vợ, Phong gặp và nên duyên với Thuỷ. Mặc dù tình cảnh khi ấy nghèo khó, Phong cũng nhất quyết không lấy một đồng mà Sơn đưa. Sơn thấy anh trai khó khăn, muốn gửi 300 triệu làm quà cưới và tiền sửa nhà thế nhưng bị Phong gạt phăng đi, còn cãi nhau một trận lớn. Cứ như thế, hai anh em đã không liên lạc mười năm.

Trong nhiều năm, hai anh em từng là ruột thịt đã có khoảng cách không thể nào khoả lấp. Mặc dù trong lòng sợ hãi khi đến gặp Sơn, cậu em trai sẽ lạnh lùng không tiếp nhưng tính m‌ạng vợ chỉ còn tính bằng ngày, số tiền còn thiếu không thể không vay! Phong ngồi lắc lư trong xe 4 tiếng cuối cùng cũng tìm đến được nhà em trai. Khi anh ta gõ cửa, tình cờ người ra mở lại chính là em trai. Trái lại với lo sợ của Phong, Sơn thấy anh trai đến tìm, mừng rỡ, nhiệt tình đưa anh trai vào nhà. Khi Phong bước vào, cô em dâu nhìn thấy liền khó chịu ra mặt, quay đi trở về phòng. Biết mình là một vị khách không mời, Phong không vòng vo nói thẳng với em trai mình về chuyện muốn vay tiền.

Không ngờ sau khi nghe lý do anh trai tìm đến cửa sau 10 năm, mặt Sơn biến sắc, giọng nói cũng cố tình cao lên đáp lại: “Anh ơi, một lần anh vay những 200 triệu, nói thật nhà em không có nhiều tiền mặt như vậy. 10 năm trước anh mắng c‌hửi em, không coi em là em trai anh, nay anh đến tìm hoá ra là vì tiền. Vậy nếu em nghèo, anh có còn biết anh có đứa em trai này không?”

Phong biết rằng em trai mình không chịu cho vay nên anh vội vã quay đầu và muốn rời đi. Lúc này, em trai nói: “Đừng vội đi, à, nhà em vẫn còn một số thứ linh tinh. Gia đình anh nghèo, có lẽ cầm về cũng dùng được lắm!” Sau đó, Sơn chạy vào phòng mang ra một túi rác. Phong cảm thấy lòng tự trọng của mình bị sỉ n‌hục, anh muốn nổi giận nhưng anh em 10 năm mới gặp, Phong ngậm ngùi cười khổ cầm theo túi rác em trai đưa rời đi. Anh vội vã trở về nhà với túi đồ bỏ đi em trai cho nhưng trái tim anh ngày càng khó chịu. Khi về đến nhà, nhìn đứa con trai nhỏ và người vợ ốm yếu đang chờ ra đi của mình, nghĩ về Sơn và những lời nói của đứa em trai một tay mình nuôi lớn, Phong tức giận quăng túi rác ra sân và mọi thứ bên trong rơi ra. Lẫn trong những giấy lộn, hộp đồ chơi, quần áo cũ có một phong thư, bên ngoài viết 3 chữ to đậm: “Gửi anh Phong”.

Lật mở thư, hoá ra bên trong là một thẻ atm cùng bức thư viết vội, thư viết: “Anh ơi, có trong thẻ này có 300 triệu, là số tiền khi anh kết hôn mà em định đưa cho anh. Lúc đầu anh không muốn cầm nhưng em vẫn cất riêng cho anh. Mật khẩu là sinh nhật của anh. Anh hãy lấy số tiền này để chữa bệnh cho chị dâu. Em xin lỗi vì lúc nãy có nặng lời với anh, nhưng số tiền này vợ em không biết, em đành phải nói những lời quá đáng để cô ấy không nghi ngờ. Em biết bao nhiêu năm qua anh vẫn chán ghét vì em trèo cao, ở rể. Nhưng anh à, bây giờ việc rất khó kiếm, hơn nữa em với cô ấy yêu nhau thật lòng. Anh đã h.i s.i.n.h quá nhiều vì em rồi, em chỉ muốn nhanh kiếm được tiền để anh khỏi vất vả. Em không muốn trì hoãn hạnh phúc của anh thêm nữa. Về vợ của em, cô ấy vẫn giận vì ngày xưa anh ngăn chúng em lấy nhau, chứ không hề xấu tính, em sau này sẽ từ từ nói rõ với cô ấy. Anh à, sau này có thời gian, em nhất định về thăm anh chị và các cháu_” Sau khi đọc bức thư, Phong ôm mặt bật khóc nức nở. Hóa ra đâu chỉ mình anh biết thương em, em trai đã làm tất cả những điều này vì mình.

Phong lấy điện thoại di động từ trong túi ra và gửi tin nhắn cho em trai sau 10 năm, 10 năm cuối cùng tất cả khúc mắc đều được tháo gỡ. Phong nhấn nút gửi rồi lặng lẽ ra sau vườn hút t‌huốc, tin nhắn ghi: “Mãi mãi là anh em”

Bài học cuộc sống: Đừng nên vội p‌hát xét người khác khi chưa hiểu rõ sự tình. Đôi khi chính sự vội vàng đ‌ánh giá của chúng ta lại khiến bản thân mình và đối phương đều bị tổn thương, ân hận suốt cả đời. Hơn nữa có những sự giúp đỡ không cần phô trương, quan trọng là tình cảm chứa đựng trong hành động.

TAGS: